watch sexy videos at nza-vids!
#8211; Vâng…thế thôi em ra trước sắp xếp. – Zun không nói nhiều, trực tiếp đứng dậy đi nhanh ra ngoài, không ngoái đầu lại lấy một cái.
“Cạch”
Khi cánh cửa vừa khép lại, mọi thứ lại trở nên im lặng.
Thật sự, nó hiểu cảm giác của Zun lúc này là thế nào. Đó cũng giống như lúc nó còn đang ở Nhật trước khi sang Việc Nam cách đây hơn 1 năm trước. Đối mặt với người mình yêu thương đã lâu không gặp cùng với trở ngại tâm lí lớn chính là thứ ngăn cản quyết định lúc đó của nó.
– Sau em lại để Zun đi? Chị thấy ý kiến này không hay đâu. Thằng bé chưa chuẩn bị được tâm lí đối mặt. – Trang nhìn nó, cất tiếng hỏi.
– Hừ…mềm yếu như thế không đáng làm đàn ông. Chuyện gặp mặt không sớm thì muộn, cũng đâu thể tránh? Sớm chút cũng tốt, giải quyết hết mọi chuyện trước khi đấu sẽ tập trung hơn. – Nó cười lạnh.
– Nhưng làm sao em chắc được mọi thứ trong 6 tháng sẽ được giải quyết? – Trang không khỏi nhắn nhó mặt mũi.
– Cứ chờ rồi xem. – Nó không trả lời thẳng vấn đề, chỉ nói như thế rồi tiếp tục uống rượu.
Trang nhíu nhíu mày rồi quay sang nhìn Thảo Anh cùng Vi. Đáp lại cô chỉ là hai cái nhún vai chứng tỏ mình cũng chẳng biết, Trang chỉ biết thở dài.
Đùng là suy nghĩ của nó lúc nào cũng khác với mọi người mà!

Chương 2.4

Sau khi nó nốc cạn chai Vodka thứ hai, hai gò má đã ửng hồng vì say.
Vi thì sau khi dẹp chai Whisky đầu tiên sang một bên thì thấy chưa đủ, mò mẫm xuống hầm rượu xách lên them một chai XO và một chai Brandy.
– Thảo Anh…em đừng uống nữa! Là XO đó! – Trang chồm tới giật ly rượu trên tay Thảo Anh, đầu óc bắt đầu váng lên vì chất men của rượu.
– Ưm…chút thôi. – Thảo Anh làm nũng.
– Mày điên à? Mày đừng có làm loạn ở đây nhé. – Vi trừng mắt.
– Nhưng sao không cho tao uống? Mới có 2 ly thôi mà? – Thảo Anh gục gặc cái đầu. (Haiz…cái tật uống không được XO mà ham…=.=)
– Tao muốn uống…muốn uống… – Thảo Anh phồng mặt giận dỗi.
– Thôi nào, đừng uống XO nữa. Say…đó! Ra sàn nhảy với tao… – Nó cười hì hì, kéo tay Thảo Anh.
– Sàn nhảy á? Được đó…tao thích! – Vi bật người ngồi dậy.
– Vậy hai đứa mình đi. – Nó bám vào bức tường, loạng choạng đứng dậy.
– Hì…hai người đi không? – Vi quay sang nhìn Thảo Anh và

Trang, hỏi.
– Ok. – Trang gật đầu, kéo Thảo Anh cùng đứng dậy.
Ánh đèn màu xoay vòng trước mặt. Nhíu mày, nó cố gắng thích nghi với không gian mới.
Chẹp miệng, nó cảm thấy hưng phấn. Đúng là ngày xưa đi thường xuyên nên thấy chán, giờ xa bar 4 tháng nên bước vào mới có cái cảm giác thích thú đến lạ này.
Huých tay Vi, nó nói thầm bên tai:
– Ê này…lâu quá chưa xem mày nhảy đó! Tối hết ga một lần nhé.
– Hửm? Xem tao nhảy? Ý mày là… – Vi nhìn nó, chớp chớp mắt.
– … – Nó không trả lời, chỉ cười nham hiểm.
– Hứ! Mày nhảy cũng có thua gì tao? Mày đang tính giết tao đấy hả? Người của Monster đầy trong đây đấy, tai mắt của tên Khánh ở đây không ít đâu. Tao chưa muốn chết. – Vi lườm nó cháy da.
– Mày sợ tên đó à? Mày nghĩ tụi Monster dám hó hé sao? Đứa nào dám mở miệng tao cắt lưỡi đứa đó. – Nó hất mặt.
– Mày nói nghe ngon cơm dữ nhỉ? Ok…vậy tao với mày lên sàn! – Vi không chịu kém, quắc mắt nhìn.
– Được thôi. – Nó cười lạnh, xoay người giật lấy ly rượu trên tay mà Thảo Anh cầm ra uống sạch.
– Hở? Của tao mà? – Thảo Anh nghệt mặt nhìn nó, ngây thơ.
– Hừ… – Nó không trả lời, uống xong rồi thì ném thẳng cái ly xuống đất vỡ tan.
Nó lườm Vi một cái, Vi liếc nó một lần. Không khí bắt đầu nóng lên. Ánh kia thật sự rất khiêu khích. Lâu rồi không thử, nó cũng chẳng biết tay nghề mình thế nào nữa rồi đây. Tối nay, tự dưng cảm thấy hứng thú.
Được thôi, màn trình diễn của hai hotgirl hang đầu chính thức bắt đầu!
Để xem…trình của ai nhỉnh hơn nhé!
Hai cây cột kim loại dựng thẳng đứng, mang theo chút hơi lạnh được đặt cạnh nhau. CHạm bàn tay lên thân cây cột, nó miết nhẹ, môi mỏng đỏ hồng vẽ nên một đường cong tuyệt hảo. Tâm trạng tốt đây. Máu nóng trong người cũng được khơi dậy. Nó thật sự rất hứng thú với màn solo này với Vi.
Đứng tựa lưng vào cây cột cao, Vi hất cằm tỏ vẻ kiêu ngạo, nét tự tin hiện rõ trong đôi mắt. Đưa bàn tay trắng nõn lên vuốt vuốt vài sợi tóc mái lòa xòa trước mắt, Vi thật sự không biết hành động của mình tạo nên nét đẹp mị hoặc đến thế nào.
Trang bỏ lại Thảo Anh đang đứng lẫn trong đám người đông đúc, chen chúc nhau vây quanh sàn nhảy mà đi tới chỗ DJ. Nói thầm vài câu vào tai anh chàng DJ, Trang mới vui vẻ đi tìm cô em gái. Đáy mắt đó…thoáng lên vài tia ranh mãnh.
Âm thanh sôi động vang lên, rất nhanh! Phải nói là tiết tấu cực nhanh lại rất chất. Đây có thể gọi là nhờ vào âm nhạc kích thích thêm phần tài năng của họ.
– Oh…bài này… – Nó nhướn một bên mày, liếc mắt về phía tên DJ.
– Là Zun. Khả năng DJ như thế…đúng là một tầm cao. – Vi không thèm nhìn, chỉ chẹp miệng.
– Haiz…đúng là…bắt đầu nhé! – Nó hơi thở dài, giơ ngón cái ra với Zun rồi lại nhìn Vi.
– Sẵn sàng. – Vi nhún vai tùy ý, cơ thể cũng theo đó từ từ chuyển động.
Bắt đầu, hai cô gái với những động tác thật gợi cảm khiến cả nam lẫn nữ phải hò hét, thậm chí xịt máu mũi.
Với vẻ bề ngoài nóng bỏng của bản thân, Vi tự hiểu múa cột chính là hình thức “lấy máu” triệt để nhất. Đây cũng chính là một phần nguyên nhân mà Khánh giam lỏng Vi ở nhà.
Nó thì sao nhỉ? Sinh ra vốn là thiên tài nên nó cũng chẳng cần phải học nhiều với những động tác rườm rà. Bản thân là chính mình vẫn tốt nhất, tất cả các động tác hầu như là bộc phát, chỉ nhảy theo cảm hứng và sự thật đã chứng minh, những động tác đó làm sàn nhảy nóng nhanh đến mức khó tin. Thật sự thì kể cả Trang và Thảo Anh đứng bên dưới cũng bắt đầu vắt cằm suy nghĩ, đây có thể gọi là một con người hoàn hảo, không học cũng giỏi?
Trong khi không khí bắt đầu nóng lên, những kẻ bên trong phòng Vip2 cũng vừa vặn đứng dậy, chuẩn bị ra về. Mới đi có vài tiếng mà nhớ “người đẹp” quá, trong lòng tò mò không biết “người đẹp” ở nhà có nhớ mình không? 0 )
– Hửm? – Thiên chợt cau mày vì âm thanh sôi động này, thêm vào đó là tiếng hò hét rất chói tai. Đôi mắt theo quán tính mà nhìn cả lượt xem xe

xem chuyện gì đang xảy ra.
– Kia! Là Vi mà? – Minh nhìn về hướng sàn nhảy, mắt hơi nhíu lại rồi lấy tay chỉ vào cô nàng sexy với chiếc váy ngắn ôm màu đỏ.
– Vi? – Khánh hơi ngẩn ra rồi cũng nhìn theo hướng ngón tay của Minh. Chẳng phải lúc này nhỏ đang ở nhà sao?
– Múa cột sao? Chẳng phải Vi không muốn nhảy nữa à? – Thiên chớp mắt.
– Bên cạnh…hình như…là An! Con An! – Minh chăm chú nhìn cho kỹ, xong rồi lại la lên rất to.
– Sao? – Hắn nãy giờ chẳng chú ý lắm, bản thân cảm thấy khó chịu vì những tiếng hét nhưng lại bị câu nói của Minh thu hút tầm nhìn.
– Cái gì thế này? Sao Vi với An ở đây? Lại còn…múa cột? – Khánh trợn mắt nhìn chằm chằm. Cái gì kia chứ, chẳng phải là đã bảo ở nhà rồi sao còn tới đây? Chẳng những thế, cái kiểu ăn mặc hời hợt cùng với điệu nhảy quá nóng bỏng như đốt con mắt người nhìn như thế kia mà!
Khánh với hắn có chung một cảm giác khó chịu. Dù gì cũng là hotboy, nếu đã yêu thì sĩ diện cũng rất cao, kèm theo đó là…tính chiếm hữu cũng cao không kém. Nếu thế thì nhìn thấy cảnh này, chữ “GHEN” sẽ hiện rõ rành rành trên mặt rồi còn gì?
Hừ…dáng rất chuẩn, ăn mặc rất sexy, khả năng nhảy nhìn thì mê ly nhưng mà…tuyệt đối không thể nhảy ở đây, trước mặt mấy tên sói già này như thế được! Nếu muốn nháy, cả hai tự nguyện bỏ tiền lắp sẵn một cây cột ở nhà để Vi và An nhảy. Đương nhiên kiểu nhảy nóng bỏng như thế thì chỉ có thể nhảy riêng cho hai người xem mà thôi.
– Hai đứa mày lên ngăn lại, bọn bên dưới them lắm rồi! Vi với An mà đã đến đây thì chắc chắn không thể thiếu Trang với Thảo Anh. Tụi tao đi tìm hai người kia. – Minh nói.
– Đưa hai đứa trên đó về tận nhà giùm, nhìn điệu bộ, chắc cũng khá say rồi! – Thiên nhíu chặt mày, nói rồi nhay chóng bỏ đi tìm người.
Minh không nói gì thêm, cũng ngoảnh đầu đi theo Thiên. Bốn chàng trai trong đôi mắt hiện lên sự tức giận rõ ràng. Đã cấm là không được đến bar mà vẫn còn lén lúc tụi hắn vắng nhà, chưa kể là còn mặc đồ quá sexy đến mức như thế, đừng nói lài a, đến tụi hắn cũng còn muốn phạm tội chứ đừng nói cái lũ du côn kia.
Lần này về nhà là biết tay!
Chương 2.5

Thảo Anh và Trang đứng cạnh nhau, không hiểu vì lý do gì mà toàn thân bất chợt lại run lên. Cảm giác có gì đó không đúng, Trang nhấn màn hình điện thoại xem giờ.
– 12g30 rồi! Giờ này không lẽ Minh với Thiên chưa về sao? – Trang chau mày, trong lòng hiện ra nỗi sợ hãi mơ hồ.
– Chị lo gì? Nếu họ mà về tới nhà rồi thì kiểu gì cũng sẽ gọi điện thoại tìm chúng ta thôi. Chưa gọi tức là chưa về. – Thảo Anh vô tư.
– Nhưng chị… – Trang ngước mắt lên khỏi cái điện thoại, vô tình bắt gặp hai người đang đi lẫn trong đám đông, ánh mắt như tìm kiếm ai đó.
– Chỉ sao vậy? – Thảo Anh đẩy nhẹ vai Trang.
– Không xong rồi! Thiên với Minh làm cái gì ở đây vậy? – Trang lầm bầm, mặt cau có hẳn, quay lưng cố gắng luồng lách tránh né tiến thẳng về hướng cửa sau.
– Thiên với Minh?? – Thảo Anh hướng theo ánh nhìn của Trang, hơi hoảng hốt rồi cũng chạy theo sau chị gái.
Trang với Thảo Anh ra ngoài bãi đỗ xe, nhanh chóng tìm con Lamborghini màu trắng, lên đường trở về biệt thự.
– Chúng ta đi về trước, bỏ hai đứa kia ở lại có ổn không? Dù không bị Thiên với Minh phát hiện nhưng sớm muộn cũng bị con An mắng cho xem! – Thảo Anh nhìn sang Trang đang cầm lái, ánh mắt lo lắng.
– Lo việc trước mắt đi! Con An cũng sẽ bỏ về nếu như trong trường hợp đó.
– Haiz…thế thì chị lái nhanh nhanh đi. Em sợ hai người kia về trước mất. – Thảo Anh thở dài rồi hối thúc.
– Chị biết rồi! Ban đêm phóng trên 150km/h là nguy hiểm lắm đấy! – Trang trừng mắt nhưng không nhìn Thảo Anh.
Sau 20ph, chiếc xe phanh lại trước cổng căn biệt thự xa hoa trắng muốt của Thiên.
– Mở cửa nhanh! – Trang cau có, giọng nói gấp rút.
Thảo ANh không đôi co với chị nhiều, ngoan ngoãn mở cửa xe chạy đi nhập mã mỡ cửa.
Cánh cổng sắt cao vút từ từ chuyển động. Khi Trang ổn định xong cho chiếc xe vào gara thì chạy lên phòng khách, dặn dò Thảo Anh:
– Bây giờ em nhanh chóng lên phòng tắm lại cho kĩ, mùi rượu kiểu này…sẽ bị lộ mất thôi. Còn lại bộ quần áo, giấu đâu thì giấu, không thì thảy ngay vào trong máy giặc đi. – Trang phẩy phẩy tay.
– Em biết r… – Thảo Anh đang định trả lời thì tiếng còi xe bên ngoài vang lên khiến hai chị em chết đứng.
Không phải ngay lúc này đấy chứ?!
Minh bước vào phòng khách, thấy cả hai đang đơ người, mặt tái mét thì sự tức giận trong long cũng nguôi đi bớt. Biểu hiện đó chứng tỏ còn biết sợ, còn biết mình làm sai điều gì.
– Hai người sao thế? Sao còn chưa ngủ? Khuya rồi, thứa khuya không tốt cho sức khỏe đâu, lại hại da nữa. – Minh cười tỏa nắng nhìn hai chị em.
Ông trời đánh chết con đi!
Ai chứ Trang từ nhỏ gắn bó với Minh cơ mà. Cả hai được xem là thanh mai trúc mã, có chung một tuổi thơ và hơn bốn năm yêu nhau. Nụ cười đó…cô đâu có lạ gì…
Người ta thường nói, trước cơn bão trời bình lặng, nếu đem ghép vào trường hợp này thì có lẽ sẽ là: “Trước khi nổi điên thì hiền lành!”
Nụ cười cực cự, rất cực kì đáng sợ, rất tươi nhưng cũng rất lạnh, ánh mắt manh theo nét ...


1 Sao2 Sao3 Sao4 Sao5 Sao 5,0/5, 830 đánh giá
Facebook Google Plus Twitter
Bình luận
Cùng chuyên mục